Mẹ thấy bài này hay, nên sưu tầm lại cho con và ... mẹ. Mỗi người sẽ có cảm nhận khác nhau, mẹ chỉ mong con sẽ nhận thấy nhiều điều đáng suy nghĩ từ bài viết này.
Yêu con, luôn luôn yêu con!
---------------------
Em thương yêu,
Em ngồi xuống đây, anh kể em nghe
câu chuyện về nước Mỹ. Bây giờ là tháng 9, mùa thu. Những ngày này anh
đang theo dõi chiến dịch tranh cử tổng thống vốn đang vào giai đoạn cao
trào. Với internet, em có thể làm điều này ở bất kì đâu, nhưng việc đang
ở Mỹ đã cho anh một góc nhìn gần hơn, trực diện hơn. Để cuối cùng anh
nhận ra, điều làm anh xúc động không chỉ là câu chuyện về nước Mỹ, không
chỉ là việc anh không thể ngừng nghĩ về Việt Nam, mà là việc chúng ta
đang sống như thế nào, ngày hôm nay, với tư cách con người.
Em hãy ngồi xuống đây, cùng anh lắng nghe Đệ Nhất Phu Nhân của nước Mỹ kể chuyện.(*)
“Cũng như bất kì gia đình Mỹ nào, gia đình của chúng tôi đã không đòi hỏi nhiều.
Họ
không ghen với thành công của người khác hay quan tâm đến việc kẻ khác
sở hữu nhiều hơn họ... trên thực tế, họ khâm phục điều đó.
Họ
chỉ đơn giản tin vào lời hứa nền tảng ấy, rằng cho dù anh bắt đầu một
cách khiêm tốn, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ và làm những điều anh cần
làm, anh hoàn toàn có thể xây dựng cho mình một cuộc sống tử tế và đem
đến những điều còn tốt đẹp hơn nữa cho con cháu của anh.
Đó là cách họ đã nuôi chúng tôi lớn... đó là những điều chúng tôi đã học từ cuộc đời họ.
Chúng tôi đã học về phẩm giá và sự tử tế
- rằng sự siêng năng của anh quan trọng hơn số tiền anh kiếm được, rằng
giúp đỡ người khác có ý nghĩa hơn việc chỉ chăm chăm vượt lên trước.
Chúng tôi đã học về lòng trung thực và liêm chính
– rằng sự thật là điều tối quan trọng, rằng anh không nên dùng đường
tắt hay hành động theo luật của riêng anh, và rằng thành công chỉ thực
sự có nghĩa khi anh đạt được nó một cách công minh chính trực.
Chúng tôi đã học về lòng biết ơn và sự khiêm nhường
– rằng mỗi người đều góp một phần vào thành công của anh, từ thầy cô
giáo đã truyền cảm hứng cho anh đến người lao công đã giữ cho trường lớp
sạch sẽ... và chúng tôi được dạy phải biết trân quý đóng góp của mỗi
người và đối xử tôn trọng với tất cả mọi người.
Đó là những giá trị mà Barack và tôi – và rất nhiều trong số các bạn – đang cố gắng truyền lại cho con cháu của chúng ta.
Chúng ta chính là như vậy.”
Ừ,
em ạ. Đó là họ. Đó là những giá trị đã xây nên đất nước họ, con người
họ. Còn chúng ta? Chúng ta là ai? Những giá trị nào đã tạo nên chúng ta
hôm nay? Những điều gì chúng ta muốn truyền lại cho con cháu?
Em hãy nghe Phu nhân Michelle kể tiếp:
“Và
tôi đã không nghĩ điều này là có thể, nhưng hôm nay, tôi yêu chồng mình
hơn tôi đã yêu anh 4 năm trước... hơn cả 23 năm trước khi chúng tôi gặp
nhau lần đầu tiên.
Tôi yêu cách anh không bao giờ quên anh đã bắt đầu như thế nào.
Tôi
yêu việc chúng ta có thể tin tưởng Barack, rằng anh sẽ làm những điều
anh nói, cho dù đó đều là những việc khó khăn – đặc biệt là những việc
khó khăn.
Tôi yêu việc đối với Barack,
không hề có sự phân biệt giữa “họ” và “chúng ta” – anh ấy không quan tâm
bạn là Dân chủ hay Cộng hòa hay không phải cả hai, anh biết tất cả
chúng ta đều yêu nước, anh luôn sẵn sàng để nghe những ý kiến tốt, anh
luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất từ tất cả mọi người mà anh gặp.
[...]
Cũng như bà ngoại của anh, anh
luôn đứng dậy và tiến lên phía trước... với lòng kiên nhẫn và trí tuệ,
với lòng dũng cảm và sự duyên dáng.
Và anh nhắc tôi rằng chúng
ta đang trên một con đường dài, rằng thay đổi là khó, rằng thay đổi sẽ
diễn ra chậm chạp, và rằng tất cả sẽ không bao giờ diễn ra cùng một lúc.
Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ đến đích. Chúng ta luôn đến đích.
Chúng
ta đến đích vì những người như Cha của tôi... những người như Bà ngoại
của Barack... những người đàn ông và phụ nữ đã tự nhủ với lòng mình:
“Tôi có lẽ sẽ không có cơ hội đạt được ước mơ của mình, nhưng con tôi sẽ
làm được... cháu tôi sẽ làm được.”
Rất
nhiều người trong chúng ta đứng đây hôm nay bởi vì sự hy sinh của họ, sự
khao khát, và tình yêu kiên định của họ... bởi vì ngày qua ngày, họ gạt
qua một bên nỗi sợ hãi và nghi ngờ để thực hiện những điều khó khăn.
Và
hôm nay, khi những thử thách to lớn tưởng như bao phủ chúng ta – hoặc
thậm chí tưởng như không thể vượt qua - hãy đừng bao giờ quên rằng thực hiện những điều tưởng như không thể chính là lịch sử của đất nước này... đó chính là chúng ta với tư cách người Mỹ... đó là cách mà đất nước này được xây dựng nên. [...]
Nếu
những người nông dân và thợ rèn đã có thể dành được độc lập từ tay một
đế chế... nếu những người nhập cư có thể để lại đằng sau tất cả quá khứ
để xây dựng một cuộc đời tốt đẹp hơn trên đất nước của chúng ta... nếu
những người phụ nữ đã có thể chịu tù tội chỉ vì muốn dành được quyền bầu
cử... nếu một thế hệ có thể vượt qua khủng hoảng và dựng nên sự vĩ đại
của mọi thời... nếu một linh mục trẻ có thể đưa chúng ta lên đỉnh cao
với giấc mơ cao quý của anh... nếu những người dân Mỹ có thể tự hào là
chính họ và hiên ngang đứng cùng với những tiền nhân mà họ yêu quý...
thì chắc chắn, chắc chắn một điều rằng chúng ta có thể trao cho tất cả
mọi người trên đất nước này một cơ hội công bằng trước Giấc Mơ Mỹ vĩ
đại.
Bởi vì xét cho đến cùng, hơn tất cả mọi điều, đó chính là câu chuyện của đất nước này – câu chuyện của niềm hy vọng không nao núng và sự tranh đấu không nhượng bộ.”
...
Ừ,
em ạ, anh đã khóc. Anh đã khóc tu tu như một đứa trẻ lạc mẹ, như một kẻ
tìm đường gục xuống bên miệng vực đen ngòm, như Alex Supertramp đứng
nhìn dòng nước lũ ngăn mất đường về. Chúng ta đều là những con người.
Chúng ta cũng bắt đầu như họ, phải không em? Ông bà cố của chúng ta cũng
là những người nông dân, những người thợ rèn. Cha ông chúng ta cũng đã
thực hiện những điều tưởng chừng như không thể. Và rồi ông bà bố mẹ
chúng ta cũng đã nghiến răng cố gắng, hy sinh, khao khát... Nhưng em ơi,
nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy
vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?
Em ơi, hãy
khoan cho rằng những điều kể trên là trò mèo chính trị, hãy khoan cho
rằng anh ngây thơ và nực cười khi so sánh Mỹ và Việt Nam. Em biết anh
căm ghét chính trị đến mức nào, em biết anh là người hay nghi ngờ và có
xu hướng vô chính phủ ra sao. Anh đang không nói về chính trị, về chính
phủ, về ai sẽ thắng hay thua trên chính trường Mỹ, về ai sẽ được hay mất
trong những cuộc đấu đá ở Việt Nam. Anh đang nói với em đây, về chúng
ta, như những con người.
Em ơi, lần cuối cùng em được nghe
ai đó kể chuyện là bao giờ? Mẹ có còn kể những câu chuyện bên giường
ngủ cho em nghe không? Ba có còn kể cho em về những điều ba làm, những
người ba gặp? Và bà ngoại có còn kể chuyện cho em nghe thời cách mạng,
thời kháng chiến, thời bác Hồ? Và em có nhận ra rằng em lớn lên trong
một đất nước mà, trừ Bác Hồ trong đoạn video lịch sử khi Bác đọc Tuyên
ngôn Độc lập, còn lại em chưa từng được nghe một chính khách nào, một
con người nào đứng lên nói với em và với đồng bào em rằng, “Hỡi đồng bào
cả nước, mỗi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những
quyền không ai có thể xâm phạm được...”
Em lớn lên, em
nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe
thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời
lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em
xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự
giao cho mình trọng trách cầm lái con tàu đất nước dám đứng lên nói một
cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ
hoặc buồn nôn, nói một cái gì mới mẻ trong suốt từng ấy năm? Và giả như
có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ
lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt,
ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ
đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền
nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một
truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể
với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi
nhanh chóng lủi đi mất.
Trên thực tế, đất nước mình từ rất
lâu đã không còn người kể chuyện. Ý anh là, những người kể chuyện mà
tiếng nói của họ có thể vang vọng đến từng căn nhà, từng ngõ phố. Những
kẻ xấu biết rõ sự nguy hiểm nếu em và mọi người được nghe kể chuyện. Họ
muốn ru em ngủ. Họ biết rõ rằng một khi em thức dậy, một khi chỉ cần một
phần nhỏ của chín mươi triệu linh hồn này thức dậy, đó cũng là ngày họ
tiêu vong. Họ không muốn để điều đó xảy ra. Họ truy bắt những người kể
chuyện, những người truyền cảm hứng. Bởi họ không thể chặn tất cả, họ để
cho những câu chuyện vồ chụp lấy em, nhưng đó lại là những câu chuyện
trụy lạc, những câu chuyện kinh dị, hoặc những câu chuyện đau thương.
Những câu chuyện đó hình thành trong em cảm giác kinh tởm, sợ hãi, bất
lực. Họ cố gắng để không một câu chuyện nào, một lời nói nào gợi lên
trong em niềm cảm hứng, lòng dũng cảm và sự quyết tâm. Họ không muốn tự
sát. Nhưng em đâu có muốn giết họ, phải không? Điều em muốn chỉ là giành
lại cho mình quyền kể chuyện và quyền được nghe kể chuyện.
Em
ạ, chúng ta đang ở trong một giai đoạn khó khăn, khi mà mọi điều đều
tưởng như không thể. Những lúc như thế này, một câu chuyện hay sẽ giữ
cho em hy vọng. Một câu chuyện hay sẽ kết nối hy vọng của em và hy vọng
của nhiều người. Nó giữ lửa cho chúng ta qua đêm đông dài này, như nó đã
từng đối với tổ tiên chúng ta trong hang động, trong chiến hào. Chúng
ta cần những câu chuyện hay để sống, để lớn lên. Không có chúng, chúng
ta như cây mất gốc, như người đi vô vọng trong sa mạc. Và anh tin, những
câu chuyện hay luôn tìm được con đường của mình, để đi đến đích. Những
linh hồn sống sẽ luôn tìm được nguồn hy vọng. Giống như em đang đọc câu
chuyện này, cùng anh.
Yêu thương em,
Bút Chì
(Bài viết của tác giả Bút Chì đăng trên facebook theo link như sau: http://www.facebook.com/notes/but-chi/k%E1%BB%83-chuy%E1%BB%87n-em-nghe-t%E1%BB%AB-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%E1%BB%B9/10151024379175919)
Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012
Tâm sự tình tang
Con gái yêu dấu! Hôm nay mẹ vào diễn đàn giaoduccontusom.com
rất lâu, xem các trò chơi các mẹ chuẩn bị và chơi với con của mình mà mẹ thấy
mẹ đang bỏ phí thời gian hay sao ấy. Những giờ con ở bên mẹ, thường là con tự
chơi, hoặc mẹ ngồi với con và xem con chơi, mẹ chơi những trò đơn giản với con,
hầu như mẹ rất ít khi sáng tạo hay tổ chức trò chơi gì cho con cả. Có lẽ mẹ
phải lên kế hoạch mỗi ngày cho con học gì, chơi gì, chuẩn bị dụng cụ. Ngay cả
việc cho con học chữ, mẹ cũng đã bắt đầu nhưng chưa có kế hoạch, lịch thực hiện
cụ thể gì cả.
Bỗng dưng sao mẹ thấy sự sáng tạo của mẹ yếu quá con nhỉ? Hay khả năng tư duy của mẹ đứng hình rồi hay sao ấy con ạ, dạo gần đây hình như nó hết phát triển nữa rồi. Mà thôi, sẽ cố gắng hơn nữa, suy nghĩ nhiều hơn, sưu tầm nhiều trò chơi cho con để sử dụng khi cần, để thay đổi cho con khỏi chán, cố gắng đầu tư hơn nữa cho con gái yêu của mẹ!
Tuần này ba đi vắng, hai mẹ con ngủ với nhau. Đêm đầu con
ngủ ngoan, đêm thứ 2 thì nửa đêm thức giấc, bò lòng vòng mãi ko chịu ngủ tiếp,
rồi cuối cùng nằm vắt vẻo trên người mẹ (1 nửa trên người mẹ, 1 nửa dưới
giường), đêm thứ 3 thì con mè nheo đến tận 1h sáng, ngủ 1 lúc lại dậy khóc, ẵm
thì nín nhưng đặt xuống giường là khóc, rồi thì con nằm sát người mẹ, gối đầu
lên tay mẹ và ngủ tới sáng. Không biết đêm nay thế nào nhỉ? Nhiều lúc con khóc
quá mẹ bực, mẹ mặc kệ con, mẹ ra ghế ngồi, thế rồi con lại lồm cồm ngồi dậy,
mặt mũi tèm lem, bò ra chỗ mẹ, rồi vịn mẹ đứng dậy, đưa 2 tay đòi bế. Mẹ thấy
thiệt là thương nhưng mẹ cũng không ẵm con cả đêm được. Hổng biết rồi sau này
thế nào?
Hôm qua đã mượn xe gỗ cho con tập đi, con cũng chịu khó đi
lắm, mặc dù chưa thành thạo nhưng rất chịu khó chứ không lười. Như thế này cũng
là bước tiến bộ của con rồi, và mẹ mong con sẽ luôn cố gắng, rồi mẹ sẽ dắt con
đi chơi khắp nơi con gái yêu!
Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012
Những điều mẹ sẽ làm cho ngôi nhà của chúng ta
- Mẹ sẽ trồng hoa, cà chua, rau trên sân nhà mình. Mẹ sẽ tạo 1 khoảng xanh cho con, cho con ngắm những bông hoa xinh, những quả cà chua nho nhỏ và có những bữa canh rau mầm cho con.
- Mẹ sẽ sắp xếp tủ lạnh thật gọn gàng, thật đẹp. Cái này là cho mẹ, để mẹ nấu cơm cho con nhanh hơn, để con có thể mở tủ lạnh lấy bất kỳ thứ gì con muốn thật dễ dàng.
- Mẹ sẽ nấu những món ngon cho con: mẹ sẽ nghiên cứu sách báo dạy nấu ăn từ bây giờ, chọn lựa cho con những món ngon, dễ làm, nhanh gọn.
- Mẹ sẽ trang trí phòng con thật đẹp, mẹ sẽ kiếm giấy dán tường thật xinh, trang trí phòng con thật xinh xắn, mong con luôn thấy thích căn phòng nhỏ của con.
- Mẹ sẽ học thắt những kiểu tóc thật đẹp, để có thể làm cho con khi con nhờ mẹ.
Mẹ sẽ update tiếp ... có thể liên tục trong vài chục năm tới ...
- Mẹ sẽ sắp xếp tủ lạnh thật gọn gàng, thật đẹp. Cái này là cho mẹ, để mẹ nấu cơm cho con nhanh hơn, để con có thể mở tủ lạnh lấy bất kỳ thứ gì con muốn thật dễ dàng.
- Mẹ sẽ nấu những món ngon cho con: mẹ sẽ nghiên cứu sách báo dạy nấu ăn từ bây giờ, chọn lựa cho con những món ngon, dễ làm, nhanh gọn.
- Mẹ sẽ trang trí phòng con thật đẹp, mẹ sẽ kiếm giấy dán tường thật xinh, trang trí phòng con thật xinh xắn, mong con luôn thấy thích căn phòng nhỏ của con.
- Mẹ sẽ học thắt những kiểu tóc thật đẹp, để có thể làm cho con khi con nhờ mẹ.
Mẹ sẽ update tiếp ... có thể liên tục trong vài chục năm tới ...
Chú hươu tròn xoe
Hình đã chụp từ tuần trước nữa nhưng mẹ quên khoe mất, hôm nay tranh thủ mang lên đây để lưu lại.
Áo bơi lệch vai dì Hai mua cho Vi, mẹ đem ra mặc thử chứ không mai mốt sợ ko còn vừa nữa.
P.S.: Lúc này chú hươu chưa tự đứng 1 mình được, thành ra mẹ không chụp được tấm nào phía trước.
Áo bơi lệch vai dì Hai mua cho Vi, mẹ đem ra mặc thử chứ không mai mốt sợ ko còn vừa nữa.
Đằng sau của chú hươu, ngực đầy thịt, muốn tràn ra khỏi áo luôn. Đùi thì khít rịt không có kẽ hở
Chú hươu ôm gối mẹ tặng
Chú hươu và bà ngoại, nhìn cái đùi dữ dội chưa?
P.S.: Lúc này chú hươu chưa tự đứng 1 mình được, thành ra mẹ không chụp được tấm nào phía trước.
Lễ 2/9
Vi về Biên Hòa ăn lễ 2/9. Vi không lạ với ông bà đến nỗi khóc bù lu bù loa như trước nữa, lần này ông bà bế đi đâu xa là Vi chi lèo nhèo 1 thôi, khóc ư ử chứ không khóc ầm ầm. :D
Vi được ra Alley cafe chơi, rồi qua công viên chơi trò chơi, nhưng Vi ngơ ngác lắm, vẫn sợ hãi hay sao ấy.
Được cái tự nhiên về Biên Hòa, Vi ăn cháo ngon lành (trộm vía), chịu ăn hơn hẳn làm mẹ cũng mừng ghê.
Vi có bong bóng Doraemon, màu hồng giống áo Vi luôn
Vi được ra Alley cafe chơi, rồi qua công viên chơi trò chơi, nhưng Vi ngơ ngác lắm, vẫn sợ hãi hay sao ấy.
Được cái tự nhiên về Biên Hòa, Vi ăn cháo ngon lành (trộm vía), chịu ăn hơn hẳn làm mẹ cũng mừng ghê.
Vi đang cầm quả mướp nè. Tấm này Vi rất xinh nhưng mẹ thì không xinh nên mẹ chỉ post ở đây thôi, chứ không khoe ở đâu khác cả :D
Vi xem bướm ở Alley cafe
Vi ngồi 1 mình trên ghế ... mẹ đang núp ngay kế bên ghế đề phòng Vi phi thân
Tấm này thấy toàn thân luôn, áo đầm và giày đẹp, tóc cũng xinh nữa
Vi chơi xe lửa với mẹ mà trông mặt cực kỳ hình sự
Vi cưỡi ngựa nhún nè nha
Vi có bong bóng Doraemon, màu hồng giống áo Vi luôn
Buồn
Vi yêu dấu!
Mẹ thấy buồn quá cơ, mà chẳng thể tâm sự cùng ai (vì hoặc mọi người đã quá hiểu mẹ mà không cần mẹ nói ra, hoặc mẹ không muốn nghe mọi người khẳng định thêm lần nữa sự dở của mẹ).
Mẹ lại tính toán dở con ạ. Mẹ đã tính sửa nhà cũ để dọn về ở mà không tính kỹ phương án đi thuê, rồi giờ mẹ thấy phương án mẹ lựa chọn không hợp lý mà lẽ ra mẹ nên đi xem nhà thuê trước. Giờ nhà cũ đã lấy lại, mẹ đổi phương án lúc này thì lại mất 1 tháng tiền nhà mà phải tìm lại khách mới, biết đâu lại không được như giá cũ. Theo phương án cũ thì chi phí cao quá, mẹ cũng tiếc ngẩn ngơ.
Mẹ thấy buồn, là bởi vì mẹ đã không tính toán kỹ khi thực hiện, cũng như không chịu suy tính kỹ các phương án khác mà chỉ tập trung vào phương án mình muốn. Có lẽ mẹ dở tính toán, trước giờ mẹ ít khi phải quyết định, rồi thì giờ đến lúc quyết định lại quyết định sai con ạ! Điều này làm mẹ cảm thấy mất tự tin kinh khủng! Chắc mẹ chẳng dám quyết định gì nữa con ạ!
------------------------
Mẹ ngừng viết mấy tiếng, vậy mà sau bữa cơm mẹ đã có cuộc nói chuyện với bà ngoại mà mẹ cho rằng là cuộc nói chuyện vui vẻ, chia sẻ nhất trong mấy tháng qua. Bà ngoại cũng đồng ý với mẹ là không dọn về nhà cũ nữa, bà ngoại sẽ cho thuê hoặc bán. Mẹ sẽ tìm nhà chung cư gần đây để ở. Đó giống như là cuộc giải tỏa tinh thần cho mẹ, làm mẹ cũng thấy đỡ buồn hơn hẳn, hơn nữa lại phấn chấn tinh thần và vui vẻ với bà con như trước.
Dù sao đi nữa, đây cũng là kinh nghiệm quan trọng cho mẹ sau này!
Mẹ thấy buồn quá cơ, mà chẳng thể tâm sự cùng ai (vì hoặc mọi người đã quá hiểu mẹ mà không cần mẹ nói ra, hoặc mẹ không muốn nghe mọi người khẳng định thêm lần nữa sự dở của mẹ).
Mẹ lại tính toán dở con ạ. Mẹ đã tính sửa nhà cũ để dọn về ở mà không tính kỹ phương án đi thuê, rồi giờ mẹ thấy phương án mẹ lựa chọn không hợp lý mà lẽ ra mẹ nên đi xem nhà thuê trước. Giờ nhà cũ đã lấy lại, mẹ đổi phương án lúc này thì lại mất 1 tháng tiền nhà mà phải tìm lại khách mới, biết đâu lại không được như giá cũ. Theo phương án cũ thì chi phí cao quá, mẹ cũng tiếc ngẩn ngơ.
Mẹ thấy buồn, là bởi vì mẹ đã không tính toán kỹ khi thực hiện, cũng như không chịu suy tính kỹ các phương án khác mà chỉ tập trung vào phương án mình muốn. Có lẽ mẹ dở tính toán, trước giờ mẹ ít khi phải quyết định, rồi thì giờ đến lúc quyết định lại quyết định sai con ạ! Điều này làm mẹ cảm thấy mất tự tin kinh khủng! Chắc mẹ chẳng dám quyết định gì nữa con ạ!
------------------------
Mẹ ngừng viết mấy tiếng, vậy mà sau bữa cơm mẹ đã có cuộc nói chuyện với bà ngoại mà mẹ cho rằng là cuộc nói chuyện vui vẻ, chia sẻ nhất trong mấy tháng qua. Bà ngoại cũng đồng ý với mẹ là không dọn về nhà cũ nữa, bà ngoại sẽ cho thuê hoặc bán. Mẹ sẽ tìm nhà chung cư gần đây để ở. Đó giống như là cuộc giải tỏa tinh thần cho mẹ, làm mẹ cũng thấy đỡ buồn hơn hẳn, hơn nữa lại phấn chấn tinh thần và vui vẻ với bà con như trước.
Dù sao đi nữa, đây cũng là kinh nghiệm quan trọng cho mẹ sau này!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)